Trẻ con không được ăn thịt chó

*
trang chủ » Văn học nước ta » Truyện ngắn phái nam Cao » trẻ con không được ăn thịt chó

Truyện ngắn nam Cao

cái chết của con Mực dòng mặt không đùa được Điếu văn Một chuyện Xuvơnia thiết lập nhà từ ngày mẹ chết Chí Phèo Dì Hảo nhỏ mèo Nghèo Một ăn hỏi Trăng sáng con nít không được nạp năng lượng thịt chó bài học quét công ty Đời thừa một bữa no Tư phương pháp mõ tìm Sâm Banh Nỗi truân siêng của khách má hồng Đôi mắt Lão Hạc

Hắn hút mang đến điếu này là điếu thiết bị ba. Cha điếu thông luôn. Cái thuốc lào, hút vào một trong những buổi sáng lành lạnh như buổi sáng hôm nay, sao nhưng mà ngon thế! Khói đậm đà như vị mật, thấm qua lưỡi nhằm pha vào cùng với máu, lan đi từng thớ thịt, có tác dụng da giết đê mê. Đôi mắt hắn gà gà; tương đối thở phì phò như ống bễ lò rèn, hầu như ngón tay lờ rờ trên bầu không khí mơn man một dáng vẻ hình tưởng tượng. Như vậy trong vài ba phút. Rồi cơn say lại nhạt. Mẫu thú vị đó là ở đó. đều cơn say, nếu kéo dài ra tất thành ói nao. Người ta đâm chúi đầu vào bức vách hoặc xều dãi ra như một nhỏ chó trước khi hoá dại! Còn đồ vật gi thô tục bằng? Đằng này hầu như cơn say hết sức chóng qua. Fan hút, vừa hút xong, đã trở nên muốn hút luôn luôn điếu nữa. Hút bằng nào thì cũng không biết chán. Hút đi, hút lại mà vẫn còn đó thấy ngon.

Bạn đang xem: Trẻ con không được ăn thịt chó

Cái điếu là 1 trong những vật vô tri mà dường như cũng biết nịnh đời. Vốn dĩ xưa ni nó là một chiếc điếu khôn cùng tồi. Hút không kêu. Nó chỉ xìn phun như giờ một trang bị gì bị ẩm. Nghe chán lắm. Thay mà hôm nay, chả biết cao hứng nắm nào, này lại kêu: những phát nổ tanh bóc nảy lên trên ko khí thô nỏ và trong xanh của mùa thu như một chuỗi mỉm cười giòn. À, thì ra dòng điếu bên cạnh đó cũng bao gồm hồn. Vào một trong những buổi sáng giá lạnh như buổi sớm hôm nay, thoải mái và tự nhiên nó hết ươn ao, với thấy rất cần phải ầm ĩ thì mới có thể khoái. Fan cũng vậy. Hắn thấy hôm nay mà phải bò gối ngồi nhà thì chiếc đời thật khổ. Ấy cầm là hắn lảu bảu chửi tục. Hắn chửi phần đa quân hàng bưởi không chịu đến cài cây bưởi đào công ty hắn để hắn tất cả dăm đồng nhưng tiêu. Năm đồng bạc!… đôi mắt hắn sáng sủa hẳn lên một chút. Chúng có vẻ vừa trông thấy nhỏ chó thui bự căng và vàng óng treo lủng lẳng bên trên cái trống hàng bên mụ Tam. Nước dãi tứa ra đầy mồm hắn, một khá rượu rất ước ao manh thoáng qua mũi hắn rồi vụt biến. Chà! hôm nay mát trời lắm nhỉ? Rượu với thịt chó nhưng lại gặp gỡ khí trời non thì ngon biết chừng làm sao là ngon! Hắn nuốt dãi hai, tía lượt. Rồi hắn lại nhịt thuốc vào nõ điếu, châm đóm hút thêm điếu nữa. Dòng điếu vẫn kêu tanh tách. Tuy nhiên khói thuốc bây giờ sao nhạt thế! Khi vẫn hút thì nó nhạt như nước lã, mà lại hút dứt thì lại hơi đắng miệng. Hắn nhổ bọt vào chân cột rồi vừa chép chép môi, vừa hếch mặt chú ý lên nóc nhà. Rượu… giết thịt chó… rượu… giết thịt chó… Óc hắn cứ luẩn quẩn nghĩ mang lại hai đồ vật đấy. Sắc đá quý bóng của một chiếc mông chó thui nhầy nhẫy mỡ thừa với dung nhan xanh nhạt của một chai Văn-điển đầy ăm ắp cứ lần lượt hiện nay ra. Ờ! mát trời thay này nhưng được uống rượu thì xuất xắc quá! tuy vậy đào đâu ra tiền? Ấy cố kỉnh là hắn lại chửi đông đảo quân mặt hàng bưởi. Rồi nhân tiện, hắn chửi luôn vợ hắn: cái “con mèo mù” đà đẫn mãi, bưởi chín đang gần hy vọng rụng mà vẫn chưa chịu rước người vào mua. Chửi chán, hắn tặc lưỡi một cái để bảo hắn rằng: không chửi nữa. Hắn quăng táo tợn hai chân xuống đất để vùng dậy và ra đi. Hắn đi cúi mặt, bước những bước mải mốt với cả quyết. Người ta tưởng hắn như đã định sẵn một nơi nào để đến. Nhưng không phải. Đến đầu ngõ, hắn tần ngần đứng lại. Vị đến đầu ngõ, hắn gặp một con phố hai ngả. Có thể đi ngả dưới hay ngả trên? Đi ngả dưới có nghĩa là đến nhà con người mẹ Vụ nhằm gạ chào bán non mang đến nó mươi nơi bắt đầu chuối. Nhưng mà con bà bầu Vụ đang nhớ ra rằng: đã có lần hắn bán ra cho thị mười cội chuối khác đem hai đồng bạc bẽo đi xóc đĩa rồi lại phân phối lại lần nữa cho những người khác đem ngót hai đồng bạc. Giá mỗi cây chuối cố gắng sinh ra đem hai buồng, thì hắn chưa tới nỗi là con fan lật lọng đâu. Nhưng chiếc giống chuối, từ cổ chí kim, từng cây chỉ sinh được một buồng. Vậy thì hắn đích thực là một trong những con tín đồ hay lật lọng.

Chậc! Ừ thì hắn là fan lật lọng, như vậy thì đã sao? ko có gì cả. Bởi ai đó đã chửi hắn luôn luôn ba hôm mới biết rằng chửi hắn vô ích thật. Chửi hắn thì mỏi miệng. Nhưng nên buộc chỉ cổ tay nhằm nhớ cho thật kĩ: từ tiếng đừng lúc nào dại dột tham lợi mà cài đặt chuối non mang đến hắn một lần trang bị hai. Con bà bầu Vụ sẽ không còn mua chuối non cho hắn một lần lắp thêm hai. Không đều thế. Rất bao gồm thể, nó sẽ xỉa xói vào mặt hắn cơ mà mắng cho tới nhục. Vậy thì chiếc ngả dưới rành rành là bất lợi. Hắn quay phương diện về ngả trên. Cầm nghĩa là cứ mang lại thẳng hàng thịt chó công ty mụ Tam. Cơ mà mụ Tam vốn ko ưa cung cấp chịu. Nhưng hắn thì lại đã chịu của mụ luôn ba bữa, chứ đào đâu ra chi phí trả. Loại mặt mụ chắc hẳn rằng là sẽ không còn được tươi thức giấc lắm. Mụ sẽ vác nó lên. Mụ đã nhìn dòng tổ chim vô hình trên sống lưng chừng một cây tre ngơi nghỉ trước cửa hàng nhà mụ, chứ không hề thèm quan sát hắn. Giả dụ hắn gồm lài nhài lắm, thì mụ đang hướng song môi lên hướng trời xanh cơ mà bảo hắn: Trả nợ cũ đi đã rồi hãy ăn. Vì thế thì cũng nhục. Hắn cần sử dụng dằng ko nỡ bước. Trong những khi ấy thì nước dãi thong dong dâng lên mồm hắn. Rượu… thịt chó!… Rượu… giết mổ chó!… Trước mắt hắn lại lập loè nhì sắc: rubi bóng và xanh nhợt. Hắn nuốt nước dãi kêu ừng ực. Rồi hắn tắc lưỡi kêu một cái để ra hiệu mang lại hắn đừng chần chừ nữa. Việc gì mà ngần ngừ nữa? làm thịt chó của mụ Tam để bán, chứ không cần phải khiến cho ôi thối. Còn hắn muốn ăn uống thì cần mua. Không có tiền thì sở hữu chịu. Trời sinh ra thế. Dầu rằng mụ Tam không ưa cung cấp chịu thì hắn cũng đã chịu luôn được cha bữa. Thêm một giở nữa thì đã sao? Ấy thay là hắn bước. Hắn bước nhanh nhẹn với vui vẻ. Y hệt như một ông phó new đi cho một đám mời ăn khao.

Nhưng gần mang lại hàng mụ Tam, hắn nghe giờ mụ Tam the thé. Đích là mụ vừa xoắn được một kẻ nạp năng lượng hàng chịu đựng mất khía cạnh mũi, bây chừ mới thấy. Đen đủi thực. Hắn tần ngần đứng lại. Để nghe ngóng coi sao đã! Chà cái con mụ la ngay cạnh này thật là chua ngoa. Nó bảo fan kia: ăn mà không muốn trả thì nạp năng lượng này, ăn nọ cho nhỏ nó. Miếng ăn là miếng nhục. Cụ này thì khó khăn lòng mà lại nuốt đến trôi được. Hắn thở dài một tiếng, cù trở về… hiện thời thì những bước đi thẫn cúng hơn. Hắn thấy tín đồ mỏi mệt, tuỳ thuộc rã rời. Đúng là một anh nghiện mang đến bữa chưa được hút, thỉnh phảng phất hắn lại đưa tay bít miệng ngáp thật to, như một con trâu nghé ngọ, nước đôi mắt ứa ra òng ọng. Khỏi một rặng tre cao, đến cánh đồng. Nắng nóng bừng lên. Nắng mùa thu dìu dịu. Trời thì đẹp. Cánh đồng lúa mởn tươi, run gờn gợn như một làn domain authority quen ủ kín đáo đột nhiên phơi ra gió lạnh. Phong cảnh sexy nóng bỏng như một nhan sắc hoàn toàn nảy nở. Chao ôi! giá bán hắn không bận nghĩ mang lại rượu và thịt chó! giá chỉ hắn không gian khổ vì một chiếc dạ dày ưa đòi hỏi thì hắn đã vui mắt lắm. Cơ mà hắn lại thèm rượu cùng thịt chó mà lại không được uống rượu, ăn uống thịt chó. Bởi vậy hắn cho rằng đời thật đáng buồn. Kiếp fan nản lắm. Trời thì ác nghiệt như một bà già thiếu ăn thuần từ lúc còn thơ. Mà chiếc nắng khô cứng của mùa thu vô cùng khó chịu. Đầu hắn nghẹo xuống vai. Đôi đôi mắt hắn lim dim. Hắn có vẻ như vừa đi vừa ngủ. Hắn đã sắp ngủ thật thì một câu hỏi bỗng có tác dụng hắn đùng một phát tỉnh người.

Ấy là thời gian hắn lò dò về cho sân. Hắn đang đi thốt nhiên giật mình. Một nhỏ chó đã thiu thiu vào một những vết bụi dong nghỉ ngơi đầu sân dancing choàng ra. Một tí nữa thì cắn vào chân hắn. Hắn khiêu vũ cẫng lên một cái. Cùng hắn sực ghi nhớ ra rằng đơn vị hắn tất cả một nhỏ chó vện, nhỏ chó vện ấy tốt trông kê hoá cuốc, buộc phải lắm khi trực cắn cả chân tín đồ nhà. Đó là một cái tật cần thiết tha trang bị được. Bởi không người nào nuôi chó nhằm nó cắm què chân bao giờ. Ờ, mà lại còn điều này nữa: nuôi mèo xuất xắc nuôi chó thì cũng phải tuỳ gia cảnh; công ty giàu nuôi là phải, bởi nhà giàu sợ trộm mà lại nhiều cơm hớt; còn nghèo rớt mồng tơi như nhà hắn, nuôi làm gì? giá thử công ty còn trẻ nhỏ, thì nuôi chó cũng còn được việc. Dẫu vậy nhà không hề trẻ nhỏ. Thằng cu nhỏ đã lên ba. Nó đã hoàn toàn có thể ra sân vườn được. Phân tử gạo trong năm này khó chuốc như phân tử ngọc. Đến bữa ăn, đề nghị tính đầu để chia cơm. Cứ tình hình ấy, thì đề nghị dở hơi lắm lắm new nuôi một bé chó để chẳng có việc gì đến nó làm… cụ là đủ lắm. Hắn vui mắt vì sẽ nghĩ ra điều ấy. Hắn gật đầu đồng ý luôn mấy cái. Rồi hắn đưa góc nhìn trộm con chó vện. Bé chó vện đã lại nằm thiu thiu mặt một nơi bắt đầu chuối. Quả thật, nó đã đi đến ngày tận số. Hắn đi kiếm cái thúng. Hắn rón rén đi vòng lại vùng phía đằng sau đuôi con chó… Ập! con chó lag mình đến thót. Nỗi nguy chụp xuống. Nó bị thu gọn gàng trong cái thúng, không thể chỗ cơ mà giãy giụa. Trong những khi ấy, thằng người kêu rối rít:

- chúng mày ơi! bọn chúng mày ơi! Tao úp được bé chó rồi.

Lũ trẻ em đang nghịch đất, quăng cả những cái bẹ mèo chuối đi, xô đẩy nhau bổ kêu chí choé, với vừa chạy về vừa reo lên:

- bọn chúng mày ơi! chúng mày ơi! Thầy úp được con chó rồi!… A ha!

Người thân phụ bảo:

- chúng mày xúm cả lại đây, đè chặt lấy. Đè thiệt chặt.

Con Gái, cùng cu Nhớn, cu Nhỡ, cu bé xúm lại: đứa tì tay, đứa tì chân, đứa ngồi cả lên trôn thúng. Người bố đi tìm gậy để ngáng lên cổ chó cơ mà nhận xuống. đàn trẻ ban đầu bàn tán:

- Thầy giết thịt chó, nhỉ?

- Ừ, thầy giết chó để làm thịt chén.

- ưa thích nhỉ, cu nhỏ nhỉ?

- Thầy đến cả chúng ta ăn giết chó nhỉ?

- Tao cũng ăn uống thịt chó.

- Ừ, thầy cho cả mày, cả tao.

- Cả chị Gái…

- bọn chúng mày tất cả im cả không, chó ra hiện giờ thì mất ăn…

*

* *

Người bọn bà làm việc chợ về. Thị tủm tỉm cười. Thị cười bởi vì nghĩ đến đàn con. Hôm nay, chả biết cao hứng chũm nào, thị đã sở hữu cho chúng những tư cây mía lách. Những bố trinh kia đấy, như vậy kể đã là những lắm. Cả đội hàng của thị đem đi buổi sáng, bán được vừa sáu xu. Do đâu lại có sự hoang phí tổn ấy? chắc rằng bởi lúc này trời mát. Có lẽ rằng bởi thị thương sợ thằng cu Con. Các lần mẹ về chợ, cứ nghe tiếng những anh reo là cu con lại thét lên. Trong khi nó sợ những anh chạy ra trước nó. Bao gồm khi nó khóc. Gồm khi mải kiểu mẫu quá, nó bổ lộn tùng phèo từ trên hè xuống sân. Ấy nạm mà mười lần thì đến chín, bà bầu nó chỉ chìa mang đến nó bàn tay không. Người bọn bà, nghĩ mang lại cái bộ mặt tiu nghỉu của bé lúc nào, rỏ nước mắt ra thời gian ấy. Trông yêu thương đứt ruột. Dẫu vậy biết làm sao được? Đã đành rubi của nó, có một đồng trinh là đủ. Nhưng cấp thiết đong một hào chín xu rưỡi gạo. Mà mẫu ngữ tiêu trong đơn vị thị, hằng ngày không thể quá nhị đồng hào. Vậy tất cả thương bé thì nhằm bụng. Còn cái sự cài đặt quà thật khó lòng thay! nhưng lại thời ngày tiết có ảnh hưởng đến người ta vô cùng lạ lùng. Hôm nay, người bà bầu đáng thương kia thấy thoải mái và dễ chịu trong người. Khí lạnh nặng nề của mùa hạ đang tan rồi. Cái lạnh sắc như dao của mùa đông chưa tới. Trời xanh ngắt. Nắng và nóng êm êm. Gió phơi phới trên da, cho người ta cái xúc cảm nhẹ nhõm sau khi tắm. Chế tạo vật hiền hoà lắm. Tạo ra vật ko đè nén và bắt nạt nạt. Fan ta tin cậy vào đời hơn. Người người mẹ nghĩ rằng: lanh tanh thế này thì làm việc là một trò chơi. Rồi thị lại nghĩ rằng: trường hợp mía lách lấy đi chợ mà không có người mua thì chẳng ai đem lại chợ. Ấy cụ là thị tấn công liều bỏ ra xu rưỡi và lựa chọn lấy tư cây vừa ngon vừa dài. Chọn xong, thị cũng thấy tiếc nuối tiền. Và trên đường về thị còn lẩn quất nghĩ mang đến xu ruỡi mãi. Tuy thế thị lại nghĩ mang đến thằng cu Con, đến lúc nó sẽ bíu chặt rước mấy cây mía lách nhưng cười nấc lên. Vậy thì thị chẳng đề xuất tiếc nữa. Tất cả mất đâu cơ mà tiếc? bé thị nó sẽ lấn vào miệng.

Về mang đến nhà, thị cảm hễ quá, tương đối run. Môi thị tự nhiên và thoải mái mỉm cười. Mà lại chẳng tất cả đứa làm sao reo. Chẳng đứa nào trông thấy mẹ. Bọn chúng đi đâu cả? Thị vừa gọi vừa tá hỏa chạy ra bên ngoài bờ ao. À! rúc vía… bọn chúng nó phía trên cả rồi. Nhưng làm những gì mà dao, thớt bừa bộn thế?

Thị hơi sửng nóng vì cha chúng nó đã thả một con chó thui xuống nước và gắng một búi rơm kì cọ. Sao lại sở hữu sự trọng thể ấy? Thị đang toan hỏi tuy vậy lại nín, vì lại sở hữu cả mấy người anh em bạn chồng. À, thôi phải… gồm lẽ bây giờ là ngày giỗ ông nào, bà như thế nào đây, thị ngây khía cạnh ra, thế nhớ… Hăm nhăm tháng chín… không, cơ mà không phải… Giỗ chạp gì hôm nay? Lửa giận bất chợt bốc lên ngùn ngụt. Thị tím bầm mặt. Thị biết chẳng nên giỗ chạp gì cả. Vả tất cả giỗ cũng chẳng buộc phải giết chó. Xưa ni có lúc nào phải giết mổ chó bắt đầu làm giỗ được? bên nghèo, chả chén bát cơm, chén canh, thượng số vài, bố hào chỉ nên đủ lắm. Gọi là có nhớ mang lại ông bà tổ tông cho khỏi tội. Làm cái gi mà nên linh đình thế? Khốn nạn! Khốn nạn mang đến thị lắm! dòng số thị chẳng ra gì đề nghị vớ buộc phải một thằng ông chồng không biết lo, biết nghĩ, chỉ mê thích ăn, say đắm uống. Nhỏ chó to bằng ấy, bây giờ bán đâu ko nổi bố đồng bạc? anh chị ăn gạo hàng nửa tháng. Ấy nắm mà mẫu môi nó vừa thiết bị lên một cái, nó đã đề xuất đè ra cơ mà giết ngay. Ăn hoang, phá hại. Ăn uống thế, tất cả khác gì ăn uống thịt nhỏ không, hở trời? Thị nghẹn ngào cả cổ. Thị mong mỏi gào thiệt lớn. Tuy nhiên còn vướng mấy người các bạn đây. Thôi cũng đành gặm răng. Nhưng lại thị không thể sức cơ mà đứng quan sát nó nữa. Thị chạy về công ty bình bịch. Thị quăng thị xuống mẫu phản mộc sung mang lại phịch. Chao ôi là ngán nản, thị thấy một nỗi chán nản rời tung xâm lấn người…

Một thời điểm thật lâu, anh chồng về. Anh vừa vệ sinh tay vào vạt áo, vừa tươi cười hỏi:

- công ty còn gạo không?

- làm những gì mà còn gạo!

- cố gắng thì làm thế nào được?

- Muốn làm thế nào thì làm.

Anh bẽ lắm. Giá đề nghị lúc khác thì anh sẽ cho cái tát. Nhưng lúc này làm thế có khác gì xua đuổi bạn. Vả lại chị vk đang tức tối. Đánh thị, chắc chắn thị vẫn gào lên đến bảy buôn bản nghe thấy. Còn ra quái ác gì! Anh cũng đành cười cợt gượng nhưng mà nịnh nọt cho xong xuôi chuyện…

- Bu mày cần mẫn đi đong chịu đựng vậy?

- Tôi ko rỗi!

Hắn sẽ lộn máu lên rồi, không còn nhịn được. Mắt hắn trợn lên. Hắn gườm nhìn vợ một giây, rồi hục hặc:

- chiếc giống đơn vị mày cực nhọc bảo!

Mắt người vợ đã rân rấn nước. Hắn biết là hắn thắng. Chỉ cần khéo rộng một chút. Hắn lại chuyển phiên ra đấu dịu:

- cái thứ bạn đâu mà ngang như cua vậy? đề xuất biết: tao ao ước mất tiền làm gì chứ? Nhưng chết cái ăn của tín đồ ta mãi, đời nào không mời lại tín đồ ta một giở thì loại mặt mình còn xuất hiện gì? Nhân tiện nhỏ chó nó ăn uống phải bả hay sao nhưng mà chẳng biết, sáng lúc này cứ rú lên rồi lộn ra giãy chết…

À, ra thế… Thị tương đối nguôi lòng một chút. Thật ra thì thị biết không nguôi, ko được. Nó viên như chó vậy. Ương cùng với nó, nó thượng cẳng chân, hạ cẳng tay là thường. Thiệt thân. Nhưng mà kết viên cũng vẫn bắt buộc đủ gạo mang đến nó thổi. Thị đứng lên, vừa nguýt hắn, vừa lạu bạu:

- Đong mấy hào?

Thế là hắn lại đổi mặt ra tươi cười:

- Thì bu ngươi liệu đấy. Có tía người khách với tôi là bốn. Với người mẹ con đơn vị mày nữa.

Xem thêm:

- chị em con cửa hàng chúng tôi thì nhịn. Đong chịu chỉ có thể đong mang đến năm hào là không còn đất. Ai xuất bán cho mình hơn?

- Ừ thì đong năm hào. Với bảo bà mẹ Xuyên phân phối chịu mang lại tao chai rượu nữa. Mà nuốm cả chai nước khoáng mắm đi, cài chịu đến tao một hào.

Bao nhiêu là thứ! Thị rên lên như một người mất cướp. Nhưng mà nó đã ao ước chết thì mang nó. Thị cứ thiết lập cho nó. Rồi bán gì đi mà trả nợ thì cứ bán. Còn thì ăn, không còn thì nhịn. Bố ăn lắm thì bé chết đói. Thuộc lắm thì bống bế nhau đi nạp năng lượng mày…

Bây giờ thì rất nhiều thức đã xong xuôi rồi. Bé chó hơi gầy. Nhưng nhỏ xíu thì cũng tốt. Hai chén bát tiết canh đông lắm. Ấy là cái điềm tốt báo rằng cuộc vui đang hoàn toàn. Phần lớn miếng giết ngon thái tái hộn ngay vào hai cái chén chậu thật to lớn cho khỏi lôi thôi. Vẽ vời đơm vào đĩa hẳn hoi thì biết bằng nào đĩa đến nó xuể? Nồi xáo bốc khá thơm lựng, chẳng phải múc làm gì cho rếch bát. Sau thời điểm đã hỏi qua ý khách, chủ nhà định bê cả nồi lên để lúc nào ăn cơm hãy múc ra. Múc ngay vào gần như bát hiện thời dùng đựng tái. Như vậy, tiện. Chỉ gồm hai cái chén bát mà đủ cả. Ăn hết rồi lại múc. Ăn giết mổ chứ có ăn bát đâu mà cần… Hắn lảm nhảm bênh vực đến cách ý định của hắn như vậy mãi, tuy chẳng có ai phản nghịch đối. Chúng ta cũng quá biết cả cửa nhà cơ nghiệp công ty hắn chỉ bao gồm hai cái chén bát chậu ấy thôi. Nhưng có gì. Miễn sao được uống rượu sớm rộng một chút. Anh như thế nào anh ấy đói ngấu. Mà mẫu mùi giết thịt chó bốc lên thơm vô cùng. Từng nào là nước răng!

Chủ nhân, sau một chiếc liếm môi khôn cùng nhẹn, hất hàm hỏi khách:

- kết thúc rồi chứ?

- Xong

- Bưng mâm nhé?

- Ừ, làm thì làm!

- Nào, bưng mâm!…

Hắn dang hai chân, khuỳnh nhị cánh tay cùng thè lè cái lưỡi ra như một bé chó về mùa nắng. Trông như hắn muốn vần một cái cối đá nhất chứ chưa hẳn để bưng một cái mâm bởi gỗ. Nhưng thật ra đó chỉ là 1 cử chỉ trịnh trọng với sung sướng. Binh Hựu giơ bàn tay trái lên làm trống khẩu, sử dụng ngón trỏ tay kia làm dùi, ưỡn ngực ra, vừa gõ vừa kêu:

- Tung! Tung!… Tung!

Ấy là mẫu hiệu trống làm cho phu nói kiệu lên vai. Người sở hữu ý tứ nâng chiếc mâm giết thịt chó lên ngang mặt…

- Tung! Tung!

Thế nghĩa là: Đi! Đi! Và bọn chúng đi. Bầy trẻ, thấy bạn lớn cũng làm trò như chúng, mê thích chí cười sằng sặc. Bọn chúng à à tuốn vào nhà trước, như bầy ruồi. Cu Nhỡ trèo lên bội phản ngồi xếp bằng sẵn. Cu con trèo ko kịp khóc oà lên. Nhưng mà người cha trợn mắt thật to lớn và quát:

- hầu hết thằng này hỗn! chỗ chúng ngươi ngồi đấy à?

Cu Nhỡ cười như mếu, cuống quýt tụt xuống. Cu Nhớn lấy cụ làm khoái lắm. Nó vừa lêu lêu em, vừa nhạo:

- Xấu! ko ngồi đấy đi!… Xấu! không ngồi đấy đi…

Nhưng nó cũng cụt hứng ngay. Tía nó quay lại nó:

- Còn mi nữa! không xách thằng cu bé đi à? Đưa nhau xuống bếp, rồi ăn cơm.

Khi cả ba đứa trẻ sẽ lụt cụt chạy ra rồi, hắn bắt đầu đặt mâm xuống phản, nháy mắt với xếch môi lên để làm cái điệu cỗ cười, rồi toang toang bảo như một kẻ cả vẫn đi ăn, đi họp:

- láo toét! khu vực này là chỗ quan viên uống rượu. Gồm phải không, những cụ?

Nhiêu Cừ bẹp mồm ra:

- Bẩm nạm bá dạy cụ thật là chí lí.

- Ồ, bao gồm chăng thì thế chứ!… Vậy mời quan lại viên nào!

Ba ông khách hàng ngồi. Người chủ chắp hai tay trước ngực, rồi lại chuyển tay cần lên đầu gãi, lầm rầm như khấn ông vải vóc về ăn cỗ:

- Bẩm những cụ, chả mấy khi cụ công cụ bà có lòng chiếu cầm đến nghịch nhà chúng cháu… call là chén rượu nhạt, xin rước cụ già cứ ngay thẳng đi cho.

- Ờ!

Nghe giờ “ờ” siêu sang rung lên trong cái cổ họng của binh Hựu bắt trước giọng ông chánh Ngạc, cả tứ anh thuộc cười. Chủ nhân rót rượu ra hai dòng bát. Hai fan uống thông thường một bát. Chúng bắt đầu ăn, uống, tranh nhau nói cùng cười rung cả mái nhà.

*

* *

Người bà mẹ rất gầy yếu cõi và tư đứa con tí hon ốm, quây quần với nhau vào xó bếp. Trong mái ấm gia đình này, năm chị em con thường hệt như một lũ dân hèn hạ cùng phổ biến phận nhỏ sâu, loại kiến dưới loại ách một ông bạo chúa.

Thấy người quen biết con đứa nào thì cũng nhăn nhăn, nhó nhó, người chị em thương đứt ruột. Thị biết rằng chúng đói. Khi người ta đang đói và lại ngửi thấy hương thơm thịt chó, thì bụng càng đói thêm. Cố gắng mà bữa rượu của người bố với bố ông khách hàng cứ kéo dãn dài mãi. Nghĩ cơ mà bực quá! chiếc thể không chết được, chứ giá chết được thì thị chỉ thắt cổ mà bị tiêu diệt đi cho rồi… Thị dỗ con:

- cầm mà nhịn thời gian nữa, các con ạ: Đợi bên trên nhà ăn xong, còn thừa thì ta ăn.

Rồi ý muốn cho bọn chúng quên đi, thị sổ tóc ra cho cái đó xúm vào bắt chấy. Úi chà! nhiều chấy quá! Chỉ vấn đề rẽ một đám tóc ra là đầy đủ thấy bốn, năm con bò lổm ngổm. Loại Gái cùng cu Nhớn, cu Nhỡ thi nhau bắt. Chúng đến cu bé mấy nhỏ chấy kềnh làm trâu. Bắt đầu đầu cái trò chơi ấy cũng tuyệt hay. Nhưng có một lúc là bọn chúng chán. Thằng cu nhỏ ra hiệu bãi khoá trước. Nó lăn vào lòng mẹ, quằn quại vừa hú hị kêu:

- Đói!… Bu ơi! Đói…

Tức khắc đa số đứa tê cũng ghi nhớ ra rằng chúng đói. Bọn chúng không bắt chấy cho chị em nữa. Bọn chúng thở dài. Chúng nuốt bong bóng nhem nhép. Bọn chúng thừ mặt ra. Bọn chúng nằm ẹp xuống đất với lật áo lên nhằm khoe chiếc bụng. Bụng đứa nào thì cũng gần bám lưng.

Mắt thị rơm rớm nước. Cũng may, giờ người ba trên nhà gọi:

- loại Gái đâu! Dẹp mâm đi, này!

Bốn đứa trẻ thuộc nhỏm dậy: khía cạnh chúng đột nhiên tươi thức giấc lại. Gái “vâng” một tiếng thật to và chạy lên. Cu Nhớn, cu Nhỡ ngồi chồm chỗm đợi… một lúc sau, Gái bê mâm xuống. Nó cũng nâng lên ngang phương diện như thân phụ lúc nãy. Những em nó đứng cả lên, chực đu lấy chiếc mâm. Nó càng nâng cao hơn, mồm thét:

- Khoan! Khoan! Kẻo vỡ…

Cu Nhớn thét:

- Thì quăng quật xuống!

Gái vênh khía cạnh lên, trêu nó:

- không bỏ. Quán triệt chúng mi ăn.

- tất cả sợ thành tật không?

- không cho ăn thật đấy.

Cu Nhỡ sốt ruột, khoặm khía cạnh lại, vằng nhau cùng với chị:

- làm cho trò mãi! tất cả bỏ xuống phía trên không nào?

Gái hạ cấp tốc mâm xuống đất, bảo:

- Này, ăn đi.

Nó ngẩng phương diện nhìn những em, cười the thé. Người bà bầu xịu ngay lập tức xuống. Trong mâm, chỉ với bát không. Thằng cu con khóc oà lên. Nó lăn ra, chân đập như một bạn giãy chết, tay cào xé mẹ. Người chị em đỏ mũi lên với mếu xệch đi, rưng rức khóc. Dòng Gái cùng cu Nhớn, cu Nhỡ cũng khóc theo.