Họa sĩ bùi xuân phái

*

*

*

*

Nghệ sĩ Việt Nam

Bùi Xuân Phái với những lịch sử một thời thời “mở cửa” 06. 09. 10 - 12:24 pmBùi Hoài Mai

(vxcialistoufjg.com – Nhân triển lãm của họa sĩ Bùi Xuân Phái vừa ra mắt tại Viện Goethe, xin trình làng lại một nội dung bài viết từ từ thời điểm cách đó 10 năm của họa sỹ Bùi Hoài Mai. 10 năm, câu chuyện trong khi vẫn thế.)

*
 

 Họa sỹ Bùi Xuân Phái là cái brand name được vấn đáp không một chút ngần ngừ với số đông tất cả các họa sỹ, những người yêu tranh việt nam khi được hỏi về đầy đủ họa sỹ mà họ yêu mến.

Bạn đang xem: Họa sĩ bùi xuân phái

Tên của ông được nhắc đến trong nhóm bốn danh họa đương đại việt nam mà giới yêu thương tranh hay truyền tụng: Nghiêm, Liên, Sáng, Phái, cùng với Bùi Xuân Phái như một biểu tượng của Hà Nội. Phái yêu Hà Nội, hà nội và người tp. Hà nội yêu Phái, chẳng gồm một ai yêu hà nội thủ đô mà không mang trong trái tim tưởng, gần như một nỗi ám ảnh của hình ảnh những phố cũ thành phố hà nội trong tranh Bùi Xuân Phái. Người hà thành yêu cái sức mạnh thuyết phục của sự im ắng mang đến kì lạ, sự ngây thơ mang lại nín chịu, đầy vẻ phong trần của rất nhiều phố nhỏ bình dị không một chút phô trương xa xỉ.

Tranh của Bùi Xuân Phái tương tự như cuộc đời của ông vậy – ông cùng nó lặng lẽ ẩn náu sau đền miếu, vài ba ô cửa ván color nâu của các tên phố thân quen: hàng Mắm, sản phẩm Bồ, ngõ Phất Lộc, Đồng Xuân, đình yên Thái, đình sản phẩm Than… nhấp nhô ngói thẫm đổ bóng xuống tấm biển khơi chỉ đường, vài cô áo đỏ yên ổn lẽ, bí mật đáo bước đi như ý muốn nép mình vào ngõ nhỏ.

 Sinh năm 1920 cùng mất 1988, với trên 40 năm sinh sống với hội họa như sống với thiết yếu hơi thở của mình, ông vẫn để lại cho những, tình nhân ông hàng vạn bức tranh. Ông vẫn hào phóng bộ quà tặng kèm theo rất nhiều trong số những tranh ảnh cho hầu hết ai yêu thương Hà Nội, yêu thương tranh ông nhưng chẳng màng mang đến chút tiền bạc. Đối cùng với ông, tìm được nguồn dãi bè đảng tình cảm là niềm đê mê duy nhất nhưng mà hội họa là cứu vãn cánh, ông đã làm được toại nguyện vì kiếm được những người các bạn tri kỷ, tri âm.


*

Bạn bè xem Bùi Xuân Phái vẽ. Fan ngồi cạnh hút thuốc là họa sỹ Nguyễn Sáng. Tín đồ đứng bên cạnh cùng phía bên trái là họa sỹ Lưu Công Nhân.


Người Hà Nội share tình yêu của Phái với hà nội theo giải pháp riêng của mình, ko ồn ào, đầy ý nhị, nó đơn giản nhận Phái như 1 phần rất tự nhiên trong mẫu đời sống văn hóa truyền thống sâu lắng nhất, cùng rất “phố của Phái” (Thái Bá Vân, 1986) là nơi toàn bộ những ai ghi nhớ về tp hà nội với một giờ rao đêm, cây bàng cuối đông cầm đầu ngõ run rẩy đang đợi đâm chồi, hương thơm hoa sữa da diết lan bên trên ngói xám.Người tp hà nội yêu Phái như một điều phân minh của định mệnh mà lại chẳng phải nhiều lời băn khoăn về nó. Có lẽ rằng mọi bài toán vẫn tiếp diễn như vậy nếu không có sự ra đi của ông và việc cái thành phố cũ kỹ và nhỏ dại bé này đột nhiên bừng tỉnh do những luồng gió mới. Fan ta ban đầu nói nhiều hơn đến ông với những mẩu truyện đang được xây dựng giống như các huyền thoại về một nhân vật theo một “hương vị” mới.

Tranh của Bùi Xuân Phái mặc dù đã được fan trong nước biết đến rất mất thời gian trước đó tuy thế chỉ bước đầu được bán chạy vào khoảng trong thời điểm 90 và ngày dần trở thành đối tượng người tiêu dùng săn lùng của những nhà sưu tập và các nhà buôn nghệ thuật. Với cơ chế “ đổi mới”, “mở cửa” là thời cơ để rất nhiều người châu mỹ vào Việt Nam. Khách hàng của nghệ thuật Việt Nam đa số chỉ gói gọn gàng trong đám người nước ngoài và họ cũng là hầu hết người đầu tiên tạo bắt buộc ở nước nhà này một thị trường tranh.

Vậy những người dân phương Tây thấy gì sống tranh của Bùi Xuân Phái?


*

Chèo – tranh Bùi Xuân Phái


Vấn đề này bắt đầu từ những nhiệt tình mà ở đó tín đồ phương Tây thấy được nghệ thuật nước ta bắt nguồn ở trong phần trông nó có vẻ “ kỳ lạ” và “thuần khiết”. Họ nhận định rằng hội họa Việt Nam gần gũi với dân gian hơn, mang dòng vẻ là lạ, cũ kỹ, châu Á hơn cùng ít trừu tượng rộng hội họa hiện đại nhất ở châu Âu (Nora Taylor, 1998).

Xem thêm: Điện Năng Lượng Mặt Trời Cho Gia Đình, Điện Năng Lượng Mặt Trời Cho Hộ Gia Đình

Sự thích thú tranh của ông cũng đề đạt phần nào sự nhớ tiếc nuối một hà thành “cổ xưa” như thể một biểu tượng đang bị thu thon thả dần trước sự việc “phát triển” lấn lướt của văn hóa mang màu sắc phương Tây. Họ, những người phương Tây đến hà nội thường tỏ ra xót xa chỉ ra những thay đổi của tp này so với thời trong tranh Phái vẽ, cứ như họ là phần nhiều nhân hội chứng cho sự biến đổi này chứ không cần hề đóng góp phần vào chúng. (Benjamin. Chifford 1986).

Một tại sao nữa kích ưa thích mối nhiệt tình này là việc hoài nhớ“ tp. Hà nội cổ” khi coi nó là một hình ảnh tưởng tượng về Đông Dương được tạo ra từ thời thực dân (Norindr. 1996). Cái mốt văn hóa truyền thống Đông Dương vào văn hóa đại chúng Pháp được Parivong Norindr giải thích đó là một cách để nước Pháp tìm lại phương châm thực dân của mình, nhưng mà lại cố khơi gợi lại các hình ảnh quyến rũ đầy lãng mạn để mà che đi cái quá khứ xấu xa của các “ông chủ” thời trực thuộc địa.

Còn người nước ta thì sao?

Hơn ai hết họ từ hiểu toàn bộ những gì mà số phận đau đớn mang lại qua những trận chiến dài, cùng họ chũm xử trí nó bằng phương pháp chấp nhận, ưng ý ứng tất cả các dấu thương tư tưởng để mà lao vào tương lai.

Cũng lần thứ nhất các họa sỹ việt nam biết đến giá trị của họa sỹ cùng với thị trường. Họ sửng sốt trước sự cuồng nhiệt săn lùng, yêu thích ngưỡng mộ của các người phương Tây đối với tranh của Phái. Họ nhận thấy rằng dòng cách ưa chuộng một bậc thầy như cách mà họ vẫn thương mến Phái trước kia dường như quá tinh tế và sắc sảo và tế nhị theo truyền thống lịch sử phương Đông, và hình như không hợp rất lâu rồi phong cách thanh minh cuồng nhiệt của những người hâm mộ “ ngôi sao” theo trào giữ phương Tây. Mặt khác, sự mếm mộ cuồng nhiệt này còn có vẻ hữu hiệu và luôn đi song với tác dụng kinh tế – vật chứng là giá bán tranh của Phái tăng rất nhanh và tranh của ông trở phải khan hi hữu – điều cơ mà vài năm ngoái đó thôi, tín đồ ta hoàn toàn có thể mua nó với ngân sách chi tiêu rất đề xuất chăng.

Thị trường đòi hỏi và thị trường cũng thỏa mãn nhu cầu rất nhanh bằng cách xuất hiện không hề ít những tranh ảnh Phái giả. Điều này ở tầm mức độ nào này lại càng làm tăng khét tiếng của nghệ sỹ, tạo thêm ánh hào quang đãng quanh fan đó và cũng con gián tiếp tăng lên sự thu hút của thị phần này (Nora Taylor, 1998). Hoàn toàn có thể so sánh trường phù hợp này cùng với trường đúng theo của Van Gogh, như nhà phê bình nghệ thuật Adam Gopmik đang nói, là chủ yếu việc lộ diện những tranh ảnh giả đã hỗ trợ đẩy cao đến bất ngờ giá những bức ảnh thật (Gopmik 1997). 


*
Chân dung nai lưng Thịnh (thật)


Đó trong khi cũng là chương mở màn cho hầu như gì có vẻ như “huyền thoại” mà người ta dựng đến ông, như một nhu yếu tự nhiên về những câu chuyện đời sống nghệ sĩ được mếm mộ vẫn được khai thác theo đẳng cấp huyền thoại.Cũng như các họa sỹ lừng danh của china thường được mô tả “là tín đồ sống vào sự cô đơn, sự đơn độc của thiên nhiên mà từ đó họ tìm thấy cảm hứng, không tìm kiếm thanh danh tốt của cải… và mang đến đi những tranh ảnh của mình”, Phái cũng rất được xây dựng theo phong cách đó, bạn ta ly kỳ hóa về thân nuốm gia đình, cách điệu ông như một nghệ sỹ đói nghèo (Hantover 1991, Nguyễn Quân 1990) mà không hề đả cồn đến yếu tố hoàn cảnh tương đồng của cả một quy trình mà sự thiếu thốn đủ đường do chiến tranh mang lại chẳng yêu cầu của riêng biệt ai.

Đổi hồ hết bức tranh của chính mình để mang vài bóc tách cà-phê, ông chủ quán cà-phê Lâm trở thành nổi tiếng như một vị “Mạnh thường Quân” bất đắc dĩ, và cái quán cafe đó như một trái đất ngầm cho hầu như họa sỹ chưa hợp thời, mang lại đó để bè cánh tỏ cách nhìn về “tự bởi vì và dân chủ”(Nora Taylor, 1998). Họ nói đến ông như một nghệ sĩ bị chính quyền khước từ (Nguyễn Quân, 1990) bằng câu hỏi thổi phồng đông đảo mắc mớ trong vượt khứ, kể đến những sự trớ trêu của sự ấu trĩ 1 thời như đầy đủ cuộc giáp phạt nhưng mà nghe ra có vẻ rất vừa tai những người dân phương Tây, những người dân vẫn với nặng trong mình ám hình ảnh do thông tin mang về của cuộc ” giải pháp mạng văn hóa” hay phần nhiều cuộc thanh lọc của Stalin.


Cũng có lẽ bằng loại đó họ sẽ cho bạn là fan đang “đổi mới” một cách triệt để mà lại quên đi quan điểm nhận lịch sử một biện pháp khách quan cùng công bằng. Một bí quyết gián tiếp họ đang xây đắp Phái như những gì mà tín đồ phương Tây ao ước có về Phái, một Bùi Xuân Phái: bởi sự trớ trêu của yếu tố hoàn cảnh mà những tranh ảnh đẹp về hà thành của ông đang rất được họ – những người dân phương Tây – sở hữu nhiều hơn thế những bức tranh mà người tp. Hà nội còn giữ lại được. Thực ko biết là vấn đề đáng vui hay xứng đáng buồn, bạn ta có thể một cơ hội nào kia huyễn hoặc với hồ hết ánh hào quang lịch sử một thời mà bạn ta vội vàng khoác lên ông bây chừ chỉ mục đích tìm ” mùi vị hợp thời” cho một danh họa xứng đáng kính mà lại để tiến công mất đi hình ảnh của một nghệ sỹ thực sự của Hà Nội.

Bùi Xuân Phái vẫn còn đấy đó: yên lẽ, giản dị phụng sự cho nét đẹp đến khá thở cuối cùng của đời mình, với trọng điểm hồn của một nghệ sĩ – tấm lòng của một fan dân tp. Hà nội cùng tầm thường chịu đựng bao thăng trầm của định mệnh để cơ mà được yêu tp. Hà nội với những hương vị của nó. Bùi Xuân Phái có viết vào nhật cam kết của ông: “Đối cùng với kẻ phê bình láo bao gồm cả những kẻ nịnh hót chỉ nên giữ một sự im lặng kinh bỉ – thiết bị Ba, 4. 8 năm 1970”(Nhật ký kết Bùi Xuân Phái).

10. 4. 2000

*

Bài liên quan:

Bùi Xuân Phái cùng những lịch sử một thời thời “mở cửa” Có thể có tác dụng hay rộng được không?