Yêu Công An Hình Sự

ANTD.VN -Nếu có một ngày em rời xa anh do không chịu đựng nổi, anh sẽ không còn níu kéo em đâu. Lúc ấy, hãy yêu thương một người hoàn toàn có thể có thời gian cho em, quan lại tâm, chuyên sóc, em nhé!

Tôi từng nghe một đồng nghiệp của chính bản thân mình nói thế này: “Về mặt lý thuyết, tất cả các nàng sẽ bỏ tình nhân làm công an hình sự sau nhì tháng yêu thương nhau”. Tôi cũng nói vấn đề này với em. Em chỉ nhờ cất hộ lại cho tôi một sticker phương diện cười túng hiểm.

Bạn đang xem: Yêu công an hình sự

Một hôm, em nhắn cho tôi: “Anh à, từ bây giờ tình yêu của chúng tôi đã tròn 2 tháng 3 ngày rồi đấy. Như vậy là em đã vượt qua thử thách hai tháng lúc yêu một đồng chí Cảnh liền kề hình sự. Giờ đồng hồ không phần lớn em không bỏ anh mà hơn nữa yêu anh nhiều hơn thế ấy”. Khẩu ca rất vô bốn và dễ thương và đáng yêu của em tự dưng lại khiến cho tôi nhức lòng. Thì ra, tình yêu của shop chúng tôi có một thách thức rất kỳ lạ, đó là thử thách của sự chịu đựng đựng.

Tôi nhắn lại: “Nhỡ em yêu anh thừa thì buộc phải làm sao?”. Em nhắn lại: “Cũng tốt mà. Anh biết không? mỗi khi có chuyện em số đông nhớ cho tới anh, suy nghĩ tới anh. Chỉ việc nghĩ tới các gì anh dành cho em là em vui và niềm hạnh phúc rồi anh ạ!”

Cô gái của tớ còn trẻ con lắm. Em ko xinh, nhưng nói chuyện rất đáng yêu và khá hiểu chuyện. Tôi đến mặt em khi em vẫn đau trong chuyện tình cảm. Càng nghe em trung ương sự tôi càng mến và muốn che chở cho em. Nuốm rồi một ngày, em chấp nhận ở lân cận người lũ ông như tôi. đã có được em thiệt sự hết sức hạnh phúc, nhưng lại tôi luôn làm cho mình trung khu thế mừng đón lời phân tách ly. Bởi chưa xuất hiện ai ao ước gắn bó bên tôi, chỉ vị tôi là công an hình sự.

Lính thám thính hình sự nghèo lắm. Mái ấm gia đình tôi cũng chưa phải diện khá đưa gì. Các lần em nhắn tin rủ tôi đi dạo nhưng tôi tìm biện pháp từ chối, vày tôi không thích đưa em đi nạp năng lượng mà nhằm em cần trả tiền, cũng muốn gặp em mà tặng món kim cương gì đó. Nuốm rồi em biết chuyện, em cũng không nói gì. Tất cả hôm tôi nhận thấy tin nhắn em: “Đón em đi nạp năng lượng đi, hôm nay em dấn lương với thưởng, các tiền đấy, nhằm em trả tiền ăn uống nhé!”.

Rồi bao gồm lần em bảo: “Em không thích hợp đi ăn uống nhà hàng, cũng không đam mê đi coi phim, không thích đi dạo mấy chỗ xa hoa đâu, anh đưa em quốc bộ thôi nhé! Em chỉ cần có anh kề bên em thôi…”. Tôi nghe mà thấy lòng bản thân thắt lại. Cô nàng của tôi, vẫn là em yêu cầu chịu thiệt thòi như thế đấy.

Xem thêm:


Thế nhưng, tiền chưa hẳn là vấn đề phải bàn. Chủ công ở đấy là lính hình sự chúng tôi không có tương đối nhiều thời gian cho người yêu. Ngày lễ, ngày tết, ngày quánh biệt, khi những đôi yêu thương nhau được chũm tay tung tăng đi dạo thì cô nàng của tôi sinh sống nhà, online với chat với những người yêu, hoặc là sẽ đi với bạn. Còn tôi, thời hạn ấy giành cho nhiệm vụ.

Buối tối cô ấy làm cho thêm buộc phải không đi dạo được, còn tôi thì cũng trực suốt. Tuần tất cả khi chạm chán nhau được một lần, mà phần lớn lần như thế nào tôi cũng say. Bạn bè chúng tôi bận bịu với công việc, thi thoảng new rủ nhau làm chén rượu. Dịp ấy, tôi luôn luôn muốn tất cả em mặt cạnh, luôn muốn được nhìn thấy em. Khi say, tôi chỉ mong mỏi trở về ở kề bên em, cô gái làm tôi thận trọng nhất.

*

Sẽ luôn luôn là thua thiệt cho đều cô gái gật đầu yêu công an hình sự (Ảnh minh họa)

Có hầu hết lúc mỏi mệt, em nhắn: “Anh hoàn toàn có thể cho em xin vài ba tiếng của anh ý được không? Em căng thẳng lắm!”. Đọc tin em, tôi thấy sinh sống mũi cay cay. Tôi hại cái cảm xúc này, thấy phiên bản thân gồm lỗi với em các quá. Tôi lờ tin nhắn đi bởi vì sợ phải phủ nhận em. Với rồi, cô bé của tôi lại nhắn: “Em biết rồi, anh bận mà. Em ko nên yên cầu ở anh các quá”


Tôi cứ nghĩ, sau tin nhắn kia em sẽ lặng lẽ rời xa tôi, dẫu vậy không, em vẫn làm việc đó ngóng đợi. Mỗi lúc nhận được tin của tôi là em vui lắm. Em kể nhiều chuyện, huyên thuyên đầy đủ thứ. Rồi thoải mái và tự nhiên thấy tôi “mất tích” túng bấn ẩn, em lại thở dài: “Anh đi làm nhiệm vụ à? Giữ sức mạnh anh nhé!”

Mỗi ngày quay trở lại nhà, tôi có thể thấy tương đối nhiều tin của em. Nhưng chưa xuất hiện tin làm sao trách móc cả. Giá đề cập em cứ trách tôi đi chắc hẳn rằng tôi sẽ nhẹ lòng hơn. Em chỉ biết tha thứ, bao dung với yêu thương. Cho đến giờ vẫn vậy.

Cô gái của anh! Anh biết giờ này em đang mắc với công việc và nhiều khi em sẽ hoàn thành lại để nhớ anh, nhằm nhắn mang lại anh vài cái tin thông báo. Anh quặn ruột trong khi thấy em nhắn tin xin phép được đi chơi với một người chúng ta khác giới như thế nào đó, chỉ vì không muốn giấu anh. Còn anh nói chuyện trách mình vì không thể ở bên em dịp đó.

Anh không giỏi nên luôn luôn bắt em bắt buộc chờ đợi, nhưng nhiệm vụ rồi biết phải làm sao em? Anh hại phải khước từ em. Anh rất sợ phải đối mặt với ánh nhìn buồn buồn phiền của em. Anh có tác dụng em bế tắc lắm đúng không?

Anh mong muốn vứt hết sang một bên rồi, ao ước đưa em đi chơi, mong muốn cùng em nằm dài trên bãi cỏ. Mong mỏi nghe em nói đủ lắp thêm chuyện trên đời. Anh thực sự rất muốn như thế. Biết em vất vả nên chỉ việc nhìn thấy nụ cười em là anh vui, anh hạnh phúc lắm rồi.

Nếu gồm một ngày em rời khỏi anh vày không chịu đựng đựng nổi, anh sẽ không níu kéo em đâu. Thời gian ấy, hãy yêu một người rất có thể có thời hạn cho em, quan tâm, âu yếm em, đừng chọn một chiến sỹ công an hình sự như anh, em nhé!